Chương 11.1 : Là tôi sai !

Chương 11.1 : Là tôi sai !
Chuyển Dịch : Tử Doanh
Edit : Lam Đình

Anh bế xốc người cô rồi vác lên vai mình đi thẳng vào nhà  , đúng vậy ….. chính là bị anh vác đi …..

” Đại thúc ! Còn không mau buông tôi xuống !”

Sở Tiểu Kiều suốt đường kêu la đòi Phí Nặc Nam thả cô xuống , trời ạ , bị Phí Nặc Nam vác như vậy đi vào trong …….. Thật sự quá mất mặt rồi !

Hơn nữa , cô cảm thấy có chút không được ổn , đầu óc thực choáng váng !

Đáng tiếc , người cô đang đối mặt không phải là một nam nhân bình thường mà chính là Phí Nặc Nam biến thái , tên xấu xa này thực sự đã bị cô tháo bỏ lớp vỏ ngụy trang .

Anh vác cô đi lên đến tận lầu hai ,bọn họ đi đến đâu , những người hầu đều cung kính cúi đầu chào , mắt nhìn mũi , mũi nhìn tim , vờ như chính mình cái gì cũng đều không có nhìn thấy.

Sở Tiểu Kiều xấu hổ che mặt tiếp tục kêu rên , nhưng Phí Nặc Nam ngay cả một phản ứng cũng đều không có , cô tức giận hướng đến bờ vai anh mà cắn một cái  thật mạnh !

Xem chú có chịu buông tôi ra không !

Sở Tiểu Kiều từ trước giờ đều luôn nghĩ quai hàm của mình thật tốt nhưng khi trải nghiệm thử mới biết , ban nãy , cô có cảm giác như mình vừa cắn phải một cái cọc gỗ …… Phí Nặc Nam dừng lại một chút , hai chân đang giãy dụa như vừa bị cơn gió độc thổi qua ….

Sở Tiểu Kiều có chút sợ hãi.

Trên vai anh xuất hiện một mảng ướt át …… Chính là nước bọt của cô…..

Sở Tiểu Kiều rùng mình im miệng , Phí Nặc Nam đóng cửa lại :” Không cắn nữa à ?”

Sở Tiểu Kiều trợn mắt , nếu tôi cắn mà chú không có tư tưởng sẽ trả thù tôi , vậy chú yên tâm , tôi nhất định sẽ cắn cho đến khi gẫy hết sạch răng !

Sở Tiểu Kiều chỉ dám suy nghĩ , lời nói không thể thoát ra khỏi miệng , đột nhiên , trời đất quay cuồng , cô bị ép sát vào tường , sau lưng truyền đến một trận đau nhức , ngũ quan nhăn lại cùng một chỗ , Phí Nặc Nam chồm lên người cô .

Cô không dám quên cái lần trước ….. Đại thúc cũng chính là tư thế này ……

[TD : Mọi người nhớ là lần nào rồi chứ ? LĐ : * ngu ngơ * Muội không nhớ ???? Là lần nào nhỉ ??]

Liếc thấy bộ dáng cô sợ hãi như vậy , Phí Nặc Nam hỏi :” Đã biết mình sai chưa ?”

Sở Tiểu Kiều giơ hai tay chống đỡ sự va chạm của hai cơ thể , vừa sợ anh phát hiện chỗ nước bọt trên vai liền thẹn quá hóa giận.

” Ách , biết , đã biết .”

Sở Tiểu Kiều cười giã lã , tuy rằng nhìn qua thì biết ngay cơ bản cô chẳng hiểu chính mình đang biết cái gì .

Phí Nặc Nam trừng mắt :” Còn không nói .”

Nói cái gì ?

Sở Tiểu Kiều chớp mắt , sau đó vắt sạch óc :” Cái kia … Là tôi không nên , không phải , cho là vậy đi …..”

Phí Nặc Nam sắc mặt tối sầm lại .

Cô nói gì sai sao?

Sở Tiểu Kiều ngay lập tức liền sửa lại :” Không đúng , không đúng , ý tôi là …. Tôi không nên cắn chú …..”

Phí Nặc Nam mặt đen lại một nửa , Sở Tiểu Kiều nổi giận , cô mới chính là người bị hại  a! Hiện tại , cô đều đem hết tất cả nhận sai về mình , đại thúc rốt cục còn muốn như thế nào nữa ?!
Cũng không biết khí lực từ đâu ra , Sở Tiểu Kiều lập tức đẩy mạnh anh ra rồi bực dọc đứng lên trừng mắt nhìn cái người  hẹp hòi kia :” Là tôi sai , tôi sai rồi , khi nãy tôi không nên tấn công chú sau đó còn gì gì đó .” Cô phóng ánh mắt hung hăng về phía Phí Nặc Nam .” Đấy , vừa lòng chưa ?”

Phí Nặc Nam sắc mặt đen toàn bộ .
[LĐ : Mai em kiểm tra toán nên post hơi trễ nha ~ Thành thật xin lỗi * cúi đầu * ]

3 thoughts on “Chương 11.1 : Là tôi sai !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s